Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Ngoại truyện 3


Ngoại truyện 3

3.1 Bệnh phu hãn thê

Tiết Tự Nhiên thấy trên đời này chẳng có chuyện gì khiến hắn quá tiếc nuối cả. Tuy từ nhỏ bệnh yếu, người không khỏe, nhưng số mệnh đã vậy rồi, hắn cũng không oán trách gì. Hơn nữa hắn sinh trong nhà giàu, được cha mẹ thương hết mức, muốn gì có nấy, theo đạo lý được mất, hắn cảm thấy ông trời vẫn quan tâm hắn đủ rồi.Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Ngoại truyện 2


Ngoại truyện 2: Tịnh Duyên sư thái

Tịnh Duyên sư thái ăn mặc theo kiểu thôn phụ, dừng lại ở đầu một con hẻm, bà nhìn vào, bên ngoài một căn nhà trong hẻm có đặt khối gạch đá, bà ta làm như không có chuyện gì đi vòng một vòng, xác nhận không có ai theo dõi, mọi thứ bình thường, lúc này mới đi tới trước căn nhà kia, gõ cửa một cái.

Cửa nhanh chóng mửa ra, Tiền Thế Tân đứng sau cửa, hào hứng hô: “Sư thái, có tin tốt.”Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Ngoại truyện 1


Ngoại truyện 1: Đại tẩu

Long Nhị cảm thấy quản lý việc nhà chẳng dễ dàng. Nếu hắn có đệ đệ thất thường với ca ca nhẫn tâm như thế, vậy thì quản gia lại càng thêm khó.

Thời gian trước đại ca Long Đằng gặp nạn nơi tiền tuyến, rơi vào âm mưu mưu phản. Ở kinh thành có Long Nhị giúp dàn xếp, vất vả lắm mới thoát được khỏi nguy cơ. Trong quá trình ấy còn phải lo cho tam đệ đang xông xáo giang hồ du lịch khắp nơi, sợ bị người ta mưu hại, lấy đấy mà uy hiếp Long gia, kìm hãm đại ca, thế là lại phái người lặng lẽ đi tìm hành tung của tam đệ. Việc làm ăn trong nhà lại gặp phiền toái, hắn cũng phải lo đến mấy nơi, đã có phần bể đầu sứt trán rồi.Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 203


Trong khói mù, không thấy rõ Long Đại ở đâu nhưng lại nghe thấy giọng nói vang dội của hắn: “Lương Đức Hạo, ngươi có ý đồ mưu phản, vu hại trung thần, khơi mào chiến tranh, mưu hại tướng sĩ trong quân, tội đáng chết vạn lần.”

Tiếng như chuông lớn, rõ ràng vang dội, quát lớn ba lần, âm thanh không ngừng vang vọng. Nghe thì có vẻ hắn ở trên ngựa.Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 202


Trong rừng cây, Lương Đức Hạo nói với Long Đại: “Ta gọi ngươi một tiếng hiền điệt*, nhưng đúng là ngươi khiến ta quá thất vọng. Vì dân vì nước, ta buộc lòng phải có lỗi với tổ phụ và phụ thân ngươi.” Nói rồi, ông ta giơ tay lên. Binh sĩ vây quanh bọn họ vội giương cung lên, nhắm ngay thẳng Long Đại.Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 200


Thuộc hạ của Trịnh Hằng co cẳng đuổi theo, cuống đến nỗi đầu đầy mồ hôi. Trước đó họ thấy xe ngựa bị chặn dừng là lòng sinh nghe rồi. Thôi Hạo dẫn nha sai đến thăm hỏi là có ý gì? Bọn họ làm gì biết chuyện gì, chẳng qua là nhìn thái thú đại nhân như thế, có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó quan trọng. Thế nên mới qua loa mấy câu, vừa đề phòng nha sai thăm dò mình, lại vừa hỏi thái thú đang nói gì.

Kết quả chỉ mới chớp mắt như thế, có người phát hiện rương đã bị mở ra. Mà cách đó không xa, cô nương mặc đồ bông chạy nhanh như điên quá ư là nổi bật. Thế là thuộc hạ của Trịnh Hằng la lớn, la xong mới nhớ Trịnh Hằng có dặn không được tiết lộ chuyện.Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 199


Duẫn Minh cưỡi khoái mã trở lại sườn núi Thập Lý, đại tướng thuộc hạ báo lại, nói mấy ngày nay Long tướng quân thao luyện rất nghiêm ngặt, đặt ra nhiều yêu cầu, tỏ rõ quan uy. Rất nhiều tướng sĩ đều bị gọi đến hỏi về chiến thuật binh pháp, mấu chốt phòng trú, phong cách chiến pháp tác phong của binh tướng Đông Lăng, vân vân.

“Uy hiếp lòng người, kéo dãn cự ly, còn thăm dò tình báo nữa. Một ngàn binh kia của hắn cũng chia nhau ra đến ở tại các doanh, nhưng doanh trướng cũng gần nhau, thuộc hạ đã nhìn kỹ, thoạt nhìn như tản ra đến các doanh, nhưng kỳ thực phân mà không tán, vô cùng ăn ý.”Read More »

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 198


Thôi Hạo về phòng, đầu óc ngẩn ngơ. Hắn ngồi yên tại chỗ mãi, tận đến khi có người đi vào thắp đèn, hắn mới hay thì ra trời đã tối rồi.

“Đại nhân đã dùng cơm chưa?” Người đi vào là Trịnh Hằng.

Thôi Hạo lắc đầu: “Vốn định về ăn đây, không ngờ thời gian trôi nhanh thế.” Cư trạch của hắn ở ngay cạnh nha phủ, đi hai bước là tới.Read More »